" Muốn cho tên Sài Gòn được sớm trở về với dân tộc thì tất cả mọi người chúng ta phải pháp hủy đi chướng ngại đã làm cho Sài Gòn bị mất tên. Chướng ngại đó là huyền thoại giả trá Hồ Chí Minh"
Linh mục A. Nguyễn Hữu Lễ
Lời giới thiệu: Trong mấy ngày qua, Thư Mời tham dự Đại Hội Thế Giới 2007 của Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn được phổ biến rộng rãi trên các cơ quan truyền thông đại chúng. Đây là Đại Hội kỳ 2 của Phong Trào Sài Gòn chuẩn bị tổ chức vào ngày Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2007 tại Paris, thủ đô Pháp Quốc. Để tìm hiểu về Đại Hội này cũng như một số chuyển biến liên quan đến tình hình Việt Nam, Tiếng Nói Phục Hưng Việt Nam (TNPHVN) đã phỏng vấn LM Nguyễn Hữu Lễ, người khởi xướng và đại diện Phong Trào Sài Gòn hiện đang cư ngụ tại Tân Tay Lan. Sau đây là nguyên văn cuộc phỏng vấn do ĐPV QUANG DŨNG thực hiện và được phát trong chương trình TNPHVN lúc 10 PM (giờ Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ) ngày Thứ Năm, 8 tháng 3, 2007.
Tiếp theo...
Quang Dũng: Thưa cha, vào đầu tháng Giêng thì cha có viết một bài mang tên là “Một bài học nhân vụ Tổng Giám Mục Warsaw từ chức”, bài này đã được các cơ quan truyền thông phổ biến rất rộng rãi. Xin cha quảng diễn thêm cho thính giả của chương trình Tiếng Nói Phục Hưng Việt Nam được hiểu rõ thêm về vấn đề này ạ?
LM Nguyễn Hữu Lễ: Thưa anh, sự kiện ông Tổng Giám Mục (TGM) Wielgus của Warsaw bị bắt buộc phải từ chức vào ngay trong lễ nhậm chức của mình là một sự kiện lớn. Nó lớn là không phải vì vai trò của ông TGM Weilgus mà nó lớn vì nó trở thành một tiếng chuông cảnh báo cho giáo hội Công giáo hoàn vũ nói chung và đặc biệt nhất là cho giáo hội công giáo Việt Nam nói riêng. Sự kiện một Tổng Giám mục của một nước cộng sản ngày xưa bây giờ đã bị phanh phui ra rằng là có rất nhiều năm ông ta đã từng là một điềm chỉ viên, mật báo viên cho mật vụ của Ba Lan. Hay nếu mình nói theo kiểu bình dân của người Việt Nam chúng ta thì đó là một tên ăng-ten, rình rập những giáo sĩ khác để báo cáo với chế độ cộng sản để lập công, để được ân huệ. Đây là một sự kiện lần đầu tiên bị phanh phui ra và phanh phui ra một cách nhục nhã. Khi trong bài viết của tôi, tôi có dùng một câu tương đối châm biếm nhưng nó cũng là một sự kiện có thể diễn tả được tình hình rất rõ là ngày hôm đó 7/1/2007 thì ông TGM Wielgus tổ chức một buổi lễ đăng quan, lễ nhậm chức tại nhà thờ chánh toà Warsaw. Warsaw là thủ đô của Ba Lan mà chức vụ TGM của Warsaw có thể nói là chức vụ cao cấp nhất trong hàng giáo phẩm của Ba Lan. Nhưng ngay trong lễ đó, thay vì cử hành một “lễ cưới” thì lại cử hành một “lễ tang”, tức là phải ngồi trước mặt tổng thống, trước mặt bao nhiêu chức sắc cao cấp để bắt buộc đọc một bản văn từ chức khi nước mắt chảy dài và môi miệng méo xẹo… chứng tỏ cho thấy rằng một sự nhục nhã đến tột cùng của một con người. Nhưng thưa anh, nhục nhã đó không phải chỉ nằm trong một ông TGM Wielgus mà thôi, mà sự nhục nhã đó nó nằm bàng bạc trong những cơ cấu của giáo hội Công giáo Ba Lan dưới chế độ cộng sản. Và bây giờ mới vừa đây một ông linh mục đã cho phổ biến một cuốn sách đã điểm mặt chỉ tên khá nhiều những nhân vật giáo sĩ ngày xưa từng cộng tác với chế độ và trong đó theo tôi biết là có ít nhất 4 giám mục đang tại chức tại Ba Lan cùng với một số đông linh mục.
Qua sự kiện đó cho cúng ta một bài học là người cộng sản luôn luôn tìm hết mọi cách để theo dõi và để tẩy trừ những tôn giáo khác nhau, đặc biệt trong đó có Giáo hội Công giáo. Từ bài học đó tôi mới quay trở về Việt Nam chúng ta là suốt trong mấy mươi năm nay dưới chế độ Việt gian cộng sản, tôi không nghĩ rằng những người cộng sản Việt Nam họ ngu muội, khù khờ hơn người Ba Lan. Bởi vì tôi đã từng nói với đồng bào hải ngoại khắp nơi rằng nếu hiểu người CS là những kẻ chuyên dùng thủ đoạn thì mọi người nên biết rằng cộng sản Việt Nam là thầy của những kẻ dùng thủ đoạn. Vậy nếu người mật vụ cộng sản Ba Lan mà đã nghĩ ra được việc tìm những người trong hàng giáo sĩ, móc nối ban cho họ quyền lợi để họ theo dõi, làm tai sai để làm mật thám cộng tác với chế độ để triệt hạ giáo hội thì người CSVN chắc sẽ không ngu muội hơn Ba Lan mấy đâu, nếu không muốn nói là thầy của mật vụ Ba Lan. Họ khôn khéo đến mức độ nào để họ móc nối, họ gài bẫy, họ kéo những hàng giáo sĩ VN vào trong vòng quĩ đạo của họ. Vừa rồi đây thì có danh tánh một số những giáo sĩ VN được nhà nước Việt cộng ban cho huân chương. Điều đó cho thấy gì? Nó cho chúng ta thấy rằng, bề mặt nổi lên là có những giáo sĩ, mà giáo sĩ cao cấp nữa, đã từng được chế độ Việt gian ban cho huân chương cộng tác với chế độ, thì đó là mặt nổi mà thôi. Còn mặt chìm thì biết bao nhiêu âm mưu khác để mà gài bẩy để mà lôi kéo, dụ dỗ, ban cho ân huệ để những người đó cộng tác với chế độ. Và điều này mặc dầu chưa đưa ra ánh sáng nhưng trong lòng dân tộc Việt Nam chúng ta, chúng ta cũng điểm mặt chỉ tên những con người đó là ai.
Bây giờ tôi xin trở lại trường hợp của TGM Wielgus. Tôi chưa có dịp để trình bày chi tiết điều này và tôi nghĩ rằng có một dịp mình sẽ trình bày một cách hệ thống. Tôi xin đặt ra một giả thuyết như thế này. Vâng, đây là 1 giả thuyết thôi, tôi giả thuyết rằng là hành tung của TGM Wielgus không bị phát hiện những việc làm là tội ác của ông ta trong quá khứ được che đậy một cách cẩn thận và không ai biết. Rồi ông ta được chọn lên chức TGM Wielgus tại Warsaw. Thì cho biết rằng chức vụ TGM Warsaw sẽ là một chức vụ của một Hồng y. Và không bao lâu sau thì TGM Weilgus sẽ được thăng lên chức hồng y Weilgus khi ông ta mới có 67 tuổi. Khi hồng y rồi thì các vị hồng y có quyền được bầu cử và có thể được cử chọn làm giáo hoàng. Tôi cho rằng một vài năm nữa hay 5-7 năm nữa đức giáo hoàng hiện tại bây giờ ngài 80 tuổi rồi, có thể đức giáo hoàng này sẽ qua đời trước khi Hồng y Wielgus này đạt tới tuổi 80. Tức là Hồng y Wielgus này có thể được bầu làm giáo hoàng nếu trong trường hợp mà người ta tuyển chọn một giáo hoàng trong tương lai.
Tôi đặt vấn đề việc gì sẽ xảy ra trong giáo hội Công giáo hoàn vũ nếu có một vị giáo hoàng mà đã từng làm tay sai, làm mật vụ, làm ăng ten, làm chó săn cho chế độ cộng sản Ba Lan. Cái gì xảy ra? Đó là một vấn đề mà chúng ta nên đặt và đặt ra rất rõ. Nếu có một giáo hoàng đã từng là tai sai mật vụ Ba Lan điều khiển giáo hội Công giáo. Như thế thì giáo hội Công giáo sẽ đi về đâu? Đó là một chuyện mà chúng ta nên đặt và đặt rất rõ ràng. Vậy thưa anh việc mà TGM Wielgus bị phát hiện ra sớm thì tôi cũng cho là một thánh ý của Thiên Chúa để ngăn chặn cho giáo hội công giáo khỏi phải rơi vào tay một quỷ vương có thể lên nắm ngôi vị giáo hoàng. Vậy nó không phải đơn giản chỉ là việc của Tổng Giám Mục Wielgus mà nó là việc ảnh hưởng đến toàn thể giáo hội công giáo nếu tội ác làm tay sai cho mật vụ Ba Lan không bị phát hiện sớm. Thưa anh đó là điều mà tôi muốn quảng diễn và có dịp tôi sẽ quảng diễn rất rõ rệt về suy nghĩ của tôi trước hiện tình những giáo sĩ dưới chế độ cộng sản đã cộng tác với chế độ cộng sản và không phải tại Ba Lan mà thôi mà điều tôi lo ngại nhất là tại Việt Nam chúng ta.
Quang Dũng: Quang Dũng xin chuyển qua tình hình tại Việt Nam. Xin cha cho biết cảm nghĩ của cha về trường hợp linh mục Nguyễn Văn Lý bị trục xuất ra khỏi nhà Chung TGP Huế vừa rồi và bị truy tố về tội “âm mưu lật đổ chính quyền” ạ?
LM Nguyễn Hữu Lễ: Câu hỏi này của anh thì tôi xin chia ra 3 phạm vi để tôi trả lời cho thính giả dễ theo dõi hơn. Thứ nhất là về con người của cha Lý, thứ nhì là về thái độ của hàng giáo phẩm Công giáo Việt Nam, và thứ ba là về thái độ của chính quyền Việt gian CSVN.
Thứ nhất là về con người của cha Lý. Cha Lý rõ ràng là một người can đảm phi thường, là người vì lý tưởng mà dám hy sinh tất cả, an toàn cá nhân cũng như tất cả mọi thứ để đạt được việc đó, và cha Lý là một gương mặt không phải xa lạ gì đối với dân chúng Việt Nam chúng ta từ trước đến giờ. Cho nên việc cha Lý tiếp tục tranh đấu con đường của ngài để đòi lại một sự công bằng cho dân tộc thì điều đó tôi không lấy làm lạ. Và phải nói rằng cá nhân cha Lý thì ngài sẵn sàng chấp nhận tất cả mọi thứ nào là bắt bớ, tù tội, và có thể cái chết ngài cũng chấp nhận nữa. Cho nên thật sự nói, riêng về phía của cha Lý thì chúng ta kính phục và luôn luôn chúng ta hỗ trợ cho tinh thần, nguyện vọng của cha Lý trong cuộc tranh đấu phản bác lại với chế độ Việt gian CSVN. Cho nên việc của cha Lý là con đường ngài đã đi, ngài đã chọn, và chắc chắn ngài muốn chọn như thế để nó tạo ảnh hưởng rất là lớn, có thể từ đó mà phong trào bùng lên và sẽ có nhiều người tiếp tục hưởng ứng. Và nó giống như thể một cơn gió nhỏ để tạo nên cuồng phong. Cá nhân tôi rất kính phục cha Lý và tôi luôn luôn hỗ trợ cho tinh thần tranh đấu của cha Lý.
Thứ hai là về phía Hội đồng Giám mục Việt Nam và nói chung là của hàng giáo phẩm Việt Nam thì điều mà tôi và có thể nhiều người muốn nghe là ý kiến của Hội đồng Giám mục Việt Nam nghĩ gì về những cuộc tranh đấu của cha Lý cũng như là của phong trào tranh đấu nói chung ở trong nước. Trong đó có một vài sự việc mà hôm nay tôi thấy trên các diễn đàn nêu rất nhiều là việc cha Lý ngang nhiên bị tống xuất ra khỏi tòa TGM Huế để đưa về an trí tại một giáo xứ nhỏ. Cũng như vừa rồi đây thì báo chí có đưa tin tức liên quan đến vụ tượng Đức Mẹ Sầu Bi tại Phát Diệm, bị đập phá… tất cả sự kiện đó nó đã đầy dẫy trên mạng lưới thông tin toàn cầu bây giờ. Bên cạnh đó thì tôi cũng có nhận được nhiều ý kiến liên quan đến việc là bây giờ chúng ta phải làm gì để phản bác lại những hành động như vậy ở trong nước. Nhưng tôi đang đợi chờ mãi thì không thấy một tiếng nói nào của người chủ nhà. Tôi nói thí dụ bây giờ có một ngôi nhà bị cướp, con cái mình bị bắt đi mà người chủ nhà không lên tiếng gì cả thì tôi không hiểu người hàng xóm muốn nói thì đặt căn cứ vào đâu mà nói. Nếu người hàng xóm muốn có sự hỗ trợ cho nạn nhân bị cướp bóc này thì đặt căn cứ vào đâu trong khi người chủ nhà thì lại yên thân, người chủ nhà giờ này lại đang ngồi uống beer, hút thuốc chẳng hạn.. thì làm sao mà chúng tôi có thể bênh vực cho nạn nhân bị cướp bóc này.
Việc tượng Đức Mẹ bị đập phá thì chúng tôi được thấy trên báo chí thông tin, nhưng chúng tôi không biết rằng Đấng Bản quyền của địa phận Phát Diệm nghĩ vì về việc tượng Đức Mẹ này bị đập phá, có lúc tôi đặt câu hỏi nó có thật hay không? Nếu có thật như vậy thì tại làm sao Đấng bản quyền tại địa phương lại không lên tiếng mà lại coi đó là một sự kiện như thể bình thường? Đó là những câu hỏi của tôi. Và tôi suy nghĩ rằng nếu mà chúng ta muốn có sự tranh đấu trong vụ này thì chúng ta tranh đấu để hỗ trợ chớ không phải tranh đấu dùm. Tôi xin nhắc lại, nếu đồng bào hải ngoại chúng ta muốn tranh đấu cho một vấn đề gì trong nước thì chúng ta là những người tranh đấu hỗ trợ chớ không phải thay thế người đó để mà tranh đấu. Thí dụ việc cha Lý bị bắt ra khỏi tòa giám mục Huế một cách rất thô bạo thì như vậy rõ ràng nó xúc phạm đến ngôi nhà của tòa TGM, đó là tôi nói về địa dư. Thứ hai là xúc phạm đến uy quyền của một TGM ở Huế, đó là bộ mặt của người có quyền trực tiếp về cha Lý. Khi Việt cộng đến bắt cha Lý đưa đi thì tôi nghĩ người đầu tiên phải đặt vấn đề đó là TGM Huế. Khi TGM Huế mà đặt vấn đề thì chắc chắn tất cả mọi người chúng ta sẽ lên tiếng hỗ trợ cho tiếng nói của ngài. Đàng này TGM Huế đến giờ này chưa có một bản văn nào trong chuyện đó cả. Tôi rất hoài nghi và đặt nhiều câu hỏi, sự việc xảy ra như vậy nó là cái gì, là như thế nào? Có người nói với tôi rằng xin cha hãy lên tiếng để hỗ trợ. Tôi hỏi lên tiếng ở chỗ nào? Lên tiếng như thế nào trong khi những việc xảy ra một cách cụ thể như vậy mà những Đấng bản quyền địa phương lại không có một tiếng nói nào cả.
Còn việc mà người cộng sản âm mưu triệt hạ tôn giáo thì điều này tôi đã từng lên tiếng hàng mười mấy năm nay rồi chớ không phải bây giờ tôi mới lên tiếng. Cho nên chuyện đó chúng ta phải đặt cho rõ về vai trò của Đấng bảnn quyền địa phương và hàng giáo phẩm Công giáo Việt Nam nói chung.
Điều thứ ba là về phạm vi hành của những người cộng sản. Cho đến giờ này vẫn chưa kiểm chứng được những điều đó xảy ra như vậy nó là cái gì, nó có thật sự hay không. Mà nếu thật sự thì tại sao những người có thẩm quyền không lên tiếng. Nếu thật sự có xảy ra đi nữa là điếu cho thấy rằng là người cộng sản coi giáo hội Việt Nam không ra một cái gì cả. Muốn làm gì thì làm, muốn bắt ai thì bắt, muốn triệt hạ ai thì triệt hạ. và họ biết rằng không bao giờ họ gặp sự phản đối nào về phía đại diện chánh thức của giáo hội Công giáo Việt Nam cả. Nếu họ nắm được cái tẩy đó rồi thì họ sẽ múa gậy vườn hoang.
Cho nên vấn đề này là một đề tài lớn mà tôi chưa có dịp để trình bày đầy đủ với đồng bào. Thứ nhất là về sự kiện Nguyễn Tấn Dũng qua thăm Đức Giáo hoàng thì tôi cho đây là một sự kiện hoàn toàn hình thức ngoại giao mà thôi, và trước khi sự kiện Nguyễn Tấn Dũng qua thăm Đức Giáo hoàng thì trước đây đã có một sự kiện là người CSVN cho phép phong chức 57 linh mục tại miền Bắc. Những việc đó tôi cho rằng hoàn toàn mang tính chính trị mà thôi. Và nó là một âm mưu rất rõ rệt của chế độ Việt gian cộng sản đối với Giáo hội Công giáo Việt Nam. Nó không mang ý nghĩa thực tế về sự nới rộng về tôn giáo, một sự nhẹ nhàng hơn đối với Giáo hội. Nó toàn nằm trong một âm mưu chính trị để đánh bóng chế độ, tạo nên một bộ mặt dễ coi và từ đó dọn đường cho Nguyễn Tấn Dũng qua thăm đức Giáo hoàng. Và từ đó có thể tôi nghĩ là một chuyện phải tới là bình thường hóa ngoại giao giữa tòa thánh và chế độ Việt gian CSVN.
Cho nên vấn đề của cha Lý đặt ra, nó là một sự kiện để cho đồng bào Việt Nam chúng ta phải suy nghĩ. Chúng ta không phải ủng hộ cha Lý vì tình cảm, mà tôi ủng hộ cha Lý vì lập trường tranh đấu và vì sự kiên cường của cha Lý. Cũng như trước đây có nhiều người đặt ra vấn đề đời tư của cha Lý, rồi căn cứ vào đời tư đó mà nói rằng không cần ủng hộ cha Lý. Tôi không nghĩ như vậy, việc đời tư của cha Lý là một chuyện còn lập trường tranh đấu của cha Lý lại là một chuyện khác. Mà chắc chắn gì mà chúng ta nghĩ rằng những tin tức nghe được về đời tư cha Lý là một tin tức xác thực hay là một tin tức mà người ta muốn tạo lên để vô hiệu hóa sự ủng hộ đối với cha Lý. Cho nên trong cuộc tranh đấu này chúng ta phải hết sức sáng suốt, đặt vấn đề đâu ra đó. Tôi ủng hộ cha Lý không phải vì tình cảm đối với cha Lý mà vì sự kiên cường, lập trường bất khuất của cha Lý đương đầu với chế độ Việt gian CSVN.
Đây là dịp mà tôi muốn quảng diễn hơi dài để cho đồng bào hiểu được tình thế tương đối tế nhị đang xảy ra trong nước Việt Nam chúng ta.
Quang Dũng: Thưa cha, trước những sự kiện nêu trên thì theo cha liệu rằng bao giờ Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn mới đạt được mục tiêu là Sài Gòn được mang lại tên Sài Gòn ạ?
LM Nguyễn Hữu Lễ: Thưa anh, câu hỏi này tương đối rộng. Như trong những lần quảng diễn tôi đã từng thưa chuyện với đồng bào là cái tên Sài Gòn thân yêu của dân tộc chỉ được hoàn trả lại cho dân tộc khi nào chế độ Việt gian CS bị sụp đổ. Cũng như thành phố St. Pertersburg bên Nga đã được hoàn trả cho dân tộc Nga sau khi chế độ Liên Xô sụp đổ. Vậy thì muốn cho tên Sài Gòn được sớm trở về với dân tộc thì tất cả mọi người chúng ta phải pháp hủy đi chướng ngại mà đã làm cho Sài Gòn bị mất tên. Chướng ngại đó là huyền thoại giả trá HCM.
Cho nên đây là một con đường chúng tôi đi đường vòng. Chúng tôi không đặt vấn đề từ gốc lên ngọn mà chúng tôi đặt vấn đề từ ngọn xuống gốc. Nghĩa là chúng tôi muốn đòi lại tên Sài Gòn, mà muốn đòi lại tên Sài Gòn thì dân tộc Việt Nam phải hủy diệt đi huyền thoại HCM là huyền thoại giả trá mà người cộng sản dựng lên để vì tên đó chiếm mất tên Sài Gòn. Khi huyền thoại giả trá đó bị đánh tan đi thì chế độ Việt gian CS không còn đất để tồn tại được nữa thì chế độ đó phải bật gốc, phải sụp đổ. Đó là một lý luận mà chúng tôi nghĩ rằng tiến trình nó phải tới.
Vậy tại sao tôi nói rằng huyền thoại giả trá HCM là một cái đê, là một lá chắn cho chế độ độc tài? Bởi vì đây là điều tôi nói rất nhiều lần, tôi xin toàn thể đồng bào Việt Nam chúng ta hãy bình tâm suy nghĩ. Chế độ cộng sản hiện nay tại Việt Nam nó còn dựa vào cái gì để tồn tại? Nếu nói rằng dựa vào chủ nghĩa Mác Lê thì chủ nghĩa Mác Lê đã từng bị những người khai sinh ra nó vứt vào sọt rác của lịch sử rồi. Cho nên Mác Lê bây giờ trở thành một bãi rác của lịch sử rồi. Vậy thì còn cái gì để người CSVN dựa vào để tồn tại nữa.
Nếu nói rằng quay trở về với dân tộc thì một chế độ muốn được vững vàng thì phải xây dựng trên những căn bản, nguyên tắc nào đó. Thì bây giờ CSVN dựa vào cái gì để xây dựng căn bản đó. Nếu nói về văn hóa thí nó đồi trụy không tưởng tượng được, nói về giáo dục thì gần như nó tan hoang, không còn cái gì gọi là hệ thống giáo dục cả, nếu nói về xã hội nó băng hoại đến tột cùng, nào là nạn đĩ điếm ma cô, buôn lậu, cần sa đủ thứ…Việt Nam chúng ta bây giờ là một xã hội mà chúng tôi có thể dùng một chữ rõ ràng là “thối nát”, xã hội đầy bất công và xã hội người bốc lột người. Nếu nói về kinh tế thì chế độ này đang quý gối xuống, lạy lục ngửa tay xin tiền các nơi. Ngày xưa chửi Mỹ bây giờ phải quý gối xuống trước mặt người Mỹ xòe bàn tay ra để xin từng đô la của người Mỹ để tồn tại. Nếu nói về thương mại thì bây giờ hệ thống làm ăn quốc doanh nó sản xuất những mặt hàng mà thế giới bây giờ coi như là rác rưỡi.
Nói chung là không có cái gì để nó dựa vào đó để tồn tại được cả. Thế thì nó phải quay trở về đánh bóng nhân vật HCM. Tôi không nghĩ rằng người CSVN kính yêu gì HCM cả, nhưng nó dùng HCM như một lá bài để ru ngủ đồng bào Việt Nam chúng ta, để lường gạt đồng bào là đó là một người ái quốc vĩ đại. Để rồi bảo vệ di sản HCM. Cho nên họ đánh bóng và tạo ra tư tưởng HCM. Mà thật sự ra chính những người CSVN họ cũng chẳng biết tư tưởng HCM nó là cái gì cả. Không ai biết là cái gì cả. Ngoài tư tưởng đi ăn cắp của chế độ cộng sản quốc tế.
Cho nên việc mà người CSVN ra công đánh bóng huyền thoại HCM là không lạ gì cả. Họ bày ra trò tôn thờ xác chết là trò mà người Việt Nam chúng ta từ xưa tới giờ chưa có, nó tạo ra một hình thức tôn thờ xác chết HCM, bắt buộc mọi người đến đó để đi “viếng bác”… tất cả cái đó tạo ra một hình thức mê hoặc đồng bào. Cho nên đây là một huyền thoại mà dân tộc Việt Nam chúng ta phải sáng mắt ra và phải tẩy trừ cho bằng được. Và đây là lần đầu tiên một phong trào của dân tộc Việt Nam là Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn chủ xướng một quyết tâm, một chiến dịch rộng lớn trên toàn thế giới quyết tâm tẩy trừ huyền thoại giả trá HCM.
Thưa anh, câu hỏi của anh tôi xin tóm lại bao giờ thì tên Sài Gòn sẽ được trả về dân tộc. Tôi trả lời rằng tên Sài Gòn trả lại cho dân tộc sớm hay muộn là do quyết tâm của từng người Việt Nam chúng ta phải tẩy trừ cho được huyền thoại giả trá HCM.
Quang Dũng: Quang Dũng rất cám ơn cha Nguyễn Hữu Lễ đã cho biết quan điểm về những diễn biến chính trị đang xảy ra tại Việt Nam. Trước khi chấm dứt cuộc trao đổi hôm nay, cha còn điều gì muốn tâm tình thêm với thính giả của chương trình Tiếng Nói Phục Hưng Việt Nam không ạ?
LM Nguyễn Hữu Lễ: Thưa anh, một tâm tình duy nhất mà có lẽ hôm nay tôi muốn gởi đến cho quý thính giả là năm 2007 là năm Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn quyết tâm mở một chiến dịch rộng lớn và quyết liệt trên toàn thế giới là “tẩy trừ huyền thoại giả trá Hồ Chí Minh”. Tôi ước mong được đồng bào hưởng ứng, đồng bào đóng góp ý kiến và ủng hộ cho chiến dịch rộng lớn này. Đó là điều duy nhất mà tôi xin gởi đến đồng bào hôm nay.
Tôi xin kính chúc đồng bào khắp nơi trên thế giới một năm 2007 được an khang, thịnh vượng và nhất là năm Đinh Hợi được nhiều may mắn và cầu mong cho tất cả mọi người Việt Nam chúng ta thấy được điều này, là sự công bằng được trả về cho dân tộc Việt Nam, huyền thoại Hồ Chí Minh là huyền thoại giả trá phải bị đập đổ, thành phố Sài Gòn thân yêu của dân tộc Việt Nam chúng ta đã có lịch sử hơn 300 năm phải được phục hồi tên gọi thành phố Sài Gòn cho Sài Gòn. Đó là lời tôi xin dùng để kết thúc buổi nói chuyện với anh hôm nay. Và qua anh Quang Dũng tôi xin cám ơn chương trình Tiếng Nói Phục Hưng Việt Nam đã cho tôi cơ hội để trình bày ý kiến. Và xin cám ơn tất cả quý đồng bào thương mến trong và ngoài nước đã theo dõi chương trình phát thanh hôm nay.
* TIẾNG NÓI PHỤC HƯNG VIỆT NAM, phát thanh mỗi Thứ Năm hàng tuần vào 10 giờ tối (giờ Hoa Thịnh Đốn) trên tần số của Hệ Thống Đài Phát Thanh VIỆT NAM HẢI NGOẠI. Thính giả có thể nghe lại các buổi phát thanh nầy trong website phuchung.org
|