![]() |
||||||||||||||||||||||
Thỉnh Nguyện Thư
|
SÀI GÒN MUÔN NĂM : lý do và lý lẽ. Đinh Vinh Phúc, Paris. Đã bao năm nay, ta vẫn thường thấy người CS đặt Đảng CS trên Nhà Nước. Như nói chính sách Đảng, sau đó mới nói tới chính sách Nhà Nước trong các tài liệu chính thức. Khi công bố về thỏa hiệp với Trung Quốc, Đảng cũng được đặt trước Nhà Nước và Nhân Dân, mặc dù trong trên lãnh vực ngoại giao đâu có chỗ đứng cho một đảng phái. Trong các buổi lễ hội, như có lần tôi xem đài truyền hình về một lễ hội Đà Nẳng, thì trong các diễn văn, bao giờ người ta cũng xưng Đảng Uỷ trước chính quyền địa phương, và tôi thấy từng ngàn người vỗ tay rầm rộ. Người Đà Nẳng có ý thức đến cái nhục nhã của người Việt Nam trong những trường hợp như vậy hay không ? Người VN bình thường xưng hô lễ độ, tôn trọng cấp bậc của một quốc gia, làm sao có thể chịu đựng thái độ ngạo mạn của Đảng cộng sản như vậy ? Người CS không phải chỉ độc tài (như nhiều trường hợp xảy trong lịch sử nhân loại), họ còn là loại người vô lễ, khinh miệt danh dự của nước Việt Nam, không thèm đếm xỉa đến thể thống của một quốc gia. Họ không cho những người dân trước mặt họ là người Việt Nam, mà chỉ là nhân dân vô học, vô ý thức, bảo sao nghe vậy. Cái nhục thứ hai cũng sẽ dược hậu lai nhớ mãi, là cái tên Thành phố HCM, mà người Sài gòn phải im lặng chịu đựng từ 30 năm nay. Những lý do khiến chúng ta uất ức không phải chỉ liên hệ đến việc đặt tên hoàn toàn độc đoán, mà còn đến cái tâm sự âm ỷ, đau xót của cả một thành phố, của cả một miền đất mà ta gọi là Miền Nam, của cả cộng đoàn người Việt tị nạn. Ôi sau có thể quên được một hiện tượng như vậy ? Mỗi người có cách suy nghĩ của mình. Có thể chính những người miền Nam trong hàng ngũ cách mạng cũng ý thức được tính cách áp đặt, ngang ngược của cái tên mới, chỉ có nghĩa với những ông cộng sản ngoài Bắc kêu căng, hiếu thắng, khinh rẻ người miền Nam ra mặt, tìm mọi cách để biểu dương sức mạnh của ngòi súng. Mỗi người trong anh em chúng ta phải suy trước nghĩ sau, để tìm trong chính tâm hồn mình những lý do để tranh đấu nhằm bảo vệ danh dự của người VN. Anh em có thời giời, có kinh nghiệm, có tình cảm và ý chí. Là vì trong việc vận động cho danh dự Sài Gòn, ta phải có thái độ dứt khoát. Đã lao vào vòng chiến là đi đến cùng. Đó là một đòi hỏi của danh dự, của tư cách. Lần đầu tiên ta chọn được một địa điểm thuận lợi tức là đã nắm được một nửa phần chiến thắng. Chiến lược nào cũng phải chọn một địa hình và một thời cơ. Trong hoàn cảnh hiện nay của đất nước, cuộc vận động phục hồi danh dự Sài Gòn là là một chiến trường thích hợp nhất, trong tầm tay của ta. Bởi vì người dân Sài Gòn có thể đứng lên hô « Sài Gòn Muôn Năm « và yêu cầu tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý. Ngày nào có tin cuộc vận động bắt đầu xuất hiện tại chính Sài Gòn, thì ta có nói đó là ngày lịch sử của dân tộc. Nếu người Sài Gòn lên tiếng được, thì người dân khắp nơi cũng có thể chủ động phát biểu ý kiến của mình. Hiểu như vậy thì ta thấy vấn đề không phải chỉ là định mệnh tên một thành phố, mà còn là sự thể hiện quyền làm người dân, biểu hiện tinh thần tự trọng của chúng ta. Chính quyền cứ việc cứng đầu cứng cổ, ta cứ việc nói lên cái danh dự của ta. Việc yêu cầu tổ chức một cuộc trung cầu dân ý là lý lẽ ta đưa ra, nhân danh tinh thần dân chủ. Lý lẽ đó không có đả động đến vận mệnh quốc gia, không có đụng độ với chính quyền hay Đảng CS. Mọi sự còn tùy vào cách phản ứng của chính quyền. Phản ứng thế nào đi nữa cuộc vận động sẽ tiếp tục. Xin quý Anh Chị liên lạc với linh mục Nguyễu Hữu Lễ. Cho đến nay chưa bao giờ anh em chúng ta làm được cái trò trống gì thực sự có tác động đến đồng bào trong nước. Cái gì cũng có lúc khởi đầu. Và lần này chính là cơ hội đương đến với chúng ta. Sài Gòn muôn năm ! Đinh Vinh Phúc, Paris.
|
|
||||||||||||||||||||
|
||||||||||||||||||||||