PTSG
Nhận Định
Thi Văn
Âm Nhạc
Hình Ảnh
Liên Lạc
Hoạt Động
Đại Hội Thế Giới
Sinh Hoạt 2007

Lời Kêu Gọi
Lễ Ra Mắt
Thư Ủng Hộ
Bạn biết gì về Hồ Chí Minh

Thỉnh Nguyện Thư
xin trả tên
Tổng Giáo Phận SàiGòn

English Section

Slide
Nhớ Sài Gòn Năm Xưa

   


Trả lại tên SÀI GÒN

cho quê hương Việt Nam


Trần Nhật Kim:  1-10-2005

 

            Sau ngày 30-4-1975, đảng cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình là một đảng cướp trước tài sản béo bở của miền Nam.  Giới cầm quyền đảng phản bội lòng yêu nước của nhân dân miền Bắc, nhất là đối với giới trẻ, những người đã hy sinh xương máu vì lý tưởng tự do dân tộc, thống nhất đất nước.

            Một chính sách tàn bạo là “cào bằng” xã hội được áp dụng tại miền Nam.  Từ hành động bắt tù cải tạo, đuổi dân thành phố ra vùng kinh tế mới đến đánh tư sản mại bản cũng không ngoài mục đích chiếm đoạt tài sản.  Cộng sản Hà Nội cũng không tha các cơ sở tôn giáo, chiếm ngụ dưới mọi hình thức, hầu khống chế toàn diện miền Nam.  Người dân miền Nam căm phẫn trước hành động gọi là “ thống nhất đất nước - giải phóng dân tộc” của bạo quyền cộng sản.

            Hàng loạt các cơ sở và tên đường tại thành phố Saigon được thay tên mới.  Bệnh viện sản khoa “Từ Dũ” được gọi là “Xưởng Đẻ”.  Trường nữ Trung học Gia Long đổi thành Nguyễn thị Minh Khai, một người được đảng thổi phồng như một anh hùng dân tộc, nhưng thực tế chỉ là một nạn nhân của đảng CSVN qua tay ông Hồ Chí Minh.  Người dân Sài gòn diễn tả sinh hoạt của thành phố này sau “chiến dịch Hồ Chí Minh - đại thắng mùa Xuân” qua câu nói:

                                    Cách mạng tháng 8 tiêu Công lý

                                    Đồng khởi vùng lên mất Tự do.

            Đảng say men chiến thắng, bất kể tới lòng uất hận của người miền Nam.  Đảng cũng không màng tới công lao của các bà mẹ nuôi, chị nuôi, đã một thời đùm bọc những cán bộ cao cấp nằm vùng để phá hoại miền Nam.  Họ dại khờ vì  tin vào lời tuyên truyền của đảng, và lầm tưởng sẽ có hòa bình sau những nằm dài chiến tranh.  Nhờ sự tiếp tay của thành phần dân chúng này, đảng đã chiếm trọn miền Nam.  Đảng cũng nhớ ơn và đền đáp bằng cách liệt họ vào thành phần “Tư sản”, đưa họ tới vùng kinh tế mới để đảng toàn quyền quản lý tài sản.

            Đảng cộng sản Hà Nội đã lầm lẫn khi đổi tên thành phố SÀI GÒN thành Hồ Chí Minh.  Một hành động nói lên một sự chiếm đoạt, nhất là danh xưng Hồ Chí Minh chỉ là tên một nhân vật chính trị trong giai đoạn chiến tranh rất ngắn.   Ngoài ra, còn phải kể tới việc ông Hồ đã du nhập một chủ thuyết nô lệ mới và có những hành động phản bội dân tộc.   Do đó, với đạo đức và tư cách của ông   Hồ Chí Minh, tên ông không thể thay thế cho danh hiệu SÀI GÒN đã từng nổi tiếng là “Hòn ngọc Viễn đông” từ hàng thế kỷ. 

            Đối với chế độ cộng sản Hà Nội, việc suy tụng danh nhân và di tích lịch sử chỉ là một phương tiện để đạt mục đích yêu cầu.  Chẳng hạn, tin từ trong nước, vào đầu năm 2005, tên vùng đất Liễu Giai (miền Bắc) có từ lâu đời được thay thế bằng tên nhạc sĩ Văn Cao, một người bị đảng trù dập, sống nghèo đói trong nhiều thập niên.  Những bản nhạc của ông sáng tác đã bị cấm phổ biến tại miền Bắc từ buổi đầu kháng chiến đến khi ông qua đời.  Sự thay đổi danh hiệu này không phải để vinh danh tên tuổi người nghệ sĩ tài hoa của dân tộc, mà giới lãnh đạo Hà Nội chỉ xử dụng như một phương cách để gây ảnh hưởng, một thế hỏa mù, khi mà người dân không còn tin tưởng vào chế độ cộng sản.

            Ông Hồ Chí Minh cũng nằm trong trường hợp tương tự.  Từ đầu thập niên 60, ảnh hưởng của ông không còn gía trị đối với đám đàn em đang tranh nhau danh hiệu số 1 của ông.  Nhưng ông vẫn còn là nhu cầu lợi dụng, ít nhất cũng còn ảnh hưởng đối với người dân miền Bắc, nên sau khi ông qua đời, đảng cộng sản Việt Nam cho trưng bầy thân xác ông trong nhà mồ giữa lòng thủ đô Hà Nội.  Về sự tranh giành ngôi vị số 1 của ông, người dân miền Bắc có câu vè:

                                    Đảng là mẹ, bác là cha

                                    Đền khi bác chết đảng ra hóa chồng

                                    Anh Chinh, anh Duẩn, anh Đồng

                                    Ba anh cùng muốn làm chồng đảng ta

            Sau 30 năm xâm chiếm miền Nam và nửa thế kỷ cầm quyền tại miền Bắc, đảng cộng sản Việt Nam đã phá hủy tận gốc rễ văn hóa dân tộc, dâng đất dâng biển cho kẻ thù phương Bắc để bản thân và gia đình có chỗ dung thân.  Chế độ Hà Nội đã đưa đất nước tới chậm tiến và tụt hậu.  Nhà nước cộng sản mải lo tô điểm bộ mặt thành phố để thâu lợi, bỏ mặc nông thôn trong tình trạng đói nghèo.  Tham nhũng trở thành quốc nạn, hối mại quyền thế gia tăng.  Tệ nạn xã hội không phương cứu chữa, đã là một mối lo cho các bậc phụ huynh khi nhìn thấy con em mình khó thoát khỏi cạm bẫy của đám cán bộ cầm quyền.  Tất cả những hành động này minh chứng một nhận định “Nhờ bạo lực, cộng sản thành công trong chiến tranh, nhưng bất lực trong xây dựng khi hòa bình”.

            Trước hành động chiếm đoạt tài sản của nhân dân miền Nam sau ngày 30-4-1975, người dân Việt trên toàn thế giới đã lên tiếng phản đối nhà cầm quyền Hà Nội.  Người dân trong nước đã xuống đường biểu tình tại nhiều nơi, chống lại đám cán bộ cầm quyền tham nhũng, ức hiếp dân lành.  Gần đây nhất, hành động chiếm đoạt tài sản của đồng bào miền núi cao nguyên Trung phần, đánh đập, tù đầy người dân địa phương, gây nên thảm cảnh chết chóc khiến họ phải  trốn chạy khỏi làng mạc.   Các cơ sở tôn giáo cũng chung số phận, nhiều người đã tự thiêu để phản đối hành động tàn bạo này.

            Trước tình trạng vi phạm nhân quyền và tịch thu tài sản nhân dân của chính quyền cộng sản Hà Nội, Dân biểu Loretta Sanchez (thuộc đảng Dân chủ, tiểu bang California) đã đưa ra Quốc Hội dự luật nhằm “Áp lực Việt Nam phải trả lại tài sản đã tịch thu” của người dân sau ngày 30-4-1975.

 Do những hành động vi phạm tự do tôn giáo ngày một gia tăng tại Việt nam, 6 Nghị sĩ Quốc hội Hoa Kỳ đã viết thư yêu cầu Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hãy giữ Việt Nam trong danh sách các nước “cần quan tâm đặc biệt.”

            Ngày 2-9-2005, từ Greenlane, Auckland thuộc Tân Tây Lan (New Zealand), Linh mục Nguyễn Hữu Lễ đã gửi thư đến khắp nơi trên thế giới, nhắc nhở mọi người Việt hãy nghĩ đến niềm đau của quê hương xứ sở.  Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ cũng lên tiếng về hành động phản dân tộc của chế độ cộng sản Việt Nam.

 SÀI GÒN mất tên là một niềm uất hận tột cùng của người Việt Nam.  Chiến dịch “Trả lại tên SÀI GÒN cho quê hương Việt Nam” đã thúc dục mọi trái tim, khơi động niềm tủi hận như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng người miền Nam đang bùng dậy.  Chiến dịch “Đòi lại tên SÀI GÒN” như một biểu tượng tìm về với tình tự dân tộc, đã khích động mọi dòng máu của người dân Việt bùng sôi trước thảm họa đất nước ngày càng tụt hậu, văn hóa và đạo đức dân tộc ngày càng suy đồi.   Chiến dịch “Đòi lại tên SÀI GÒN” đang lan rộng tới mọi gia đình người Việt  trong và ngoài nước. 

            Danh hiệu SÀI GÒN đã thấm sâu vào đời sống của người miền Nam, và cũng là niềm kiêu hãnh của dân tộc Việt Nam.  Mọi người dân Việt trong và ngoài nước hãy quyết tâm đòi lại tên SÀI GÒN cho thành phố SÀI GÒN thân yêu.

 

Xin cám ơn Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ đã đưa ra lời kêu gọi tốt đẹp này.

 

 




   
Phim Tài Liệu
Sự Thật Về
Hồ Chí Minh

Tin Tức

Lịch Trình Ra Mắt

Bài Liên Quan

BẠN MUỐN CÓ DVD?
hinhbiadvd


Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn
P.O. Box 17-516, Greenlane. Auckland - New Zealand
P.O. Box 6005, Torrance, CA 90504 - USA
Email: s4s@saigonforsaigon.org