![]() |
||||||||||||||||||||||
Thỉnh Nguyện Thư
|
MỘT BÀI VIẾT CŨ NHÂN LỜI KÊU GỌI CỦA LINH MỤC NGUYỄN HỮU LỄ Saigon Mưa Nhớ… Đào Vũ Anh Hùng “… Bây giờ đã vào mùa mưa, H. ạ. Những cơn mưa đầu mùa không dài nhưng làm lá me rơi lả tả. Saigon ướt sũng nước. Mình thường đi lang thang hay đạp xe thật chậm qua những nẻo đường quen thuộc và đầy dấu vết kỷ niệm với mọi người. Cái “ao” lầm lội ngay đầu ngõ nhà H., mình đi qua đó, tần ngần, tê tái, rộn lên nỗi nhớ khôn cùng…” (Thư VHA từ Saigon 6-79) Thư viết đầu tháng Sáu, từ Saigon. Truân chuyên theo những ngả đường chủ nghĩa nào mà mãi đến cuối tháng Chín mới tới Hoa kỳ. Từ Saigon, nhưng không thấy tên Saigon trên con dấu nhà bưu điện. Thay bằng một cái tên tủi hận, rất quen nghe nhưng cực cùng xa lạ và bực dọc: thành phố Hồ chí Minh! Con tem “đại hội đảng” in hình bức dư đồ yêu dấu với cờ đỏ búa liềm phủ trùm, ghê rợn và khiêu khích trái tim tôi sôi sục, bất bình. Saigon đổi chủ, bọn người thô bạo đã phũ phàng đổi cả cái tên thành phố một thời vang danh “Hòn Ngọc Viễn Đông”. Để làm chi? Xóa bỏ một danh xưng nhắc nhớ tàn tích cũ, hay buộc người dân ngày ngày tưởng đến “công ơn” tên Hồ cộng sản, thứ nhân-tài-đốn-mạt của lịch sử đã dắt đưa dân tộc đến bờ khổ nhục, đọa đầy kinh khiếp nhất trong các kiếp đọa đầy nô lệ? Những bộ óc cuồng tín đầy hãnh tiến và thù hận ấy đã lầm và lầm ngu xuẩn. Bởi đối với tôi, đối với những người đem thân lưu lạc từ ngày cuối tháng Tư bi thảm 1975, Saigon vẫn nguyên vẹn là Saigon tên gọi. Tên yêu mến đó lại càng gần gụi thiết tha hơn sau cuộc tang thương. Tên nhung nhớ gắn liền với ngàn ngàn kỷ niệm chói chang đằm thắm cũ ngày đêm khuấy động những con tim đau đớn của người có quê hương mà đành lìa bỏ, có người thân bằng hữu mà chẳng được gần. Với người ở lại, Saigon là chứng tích nghìn năm cho cuộc đổi đời ô nhục, cho cảnh sống lầm than cơ cực vượt trên vạn điều cơ cực lầm than ngay cả trong thời dân Việt bị ngoại nhân đô hộ và bức chế… Saigon là người tình chung thủy hiếm hoi nhưng bất hạnh, âm thầm chung chia nhận chịu cảnh đời đắng cay tủi nhục với người. Cái tên Hồ chí Minh ép đặt cho Saigon, khiến thành phố mang một ý nghĩa mỉa mai, dơ dáng, đầy xúc phạm. Nếu là một nhắc nhớ, thì đúng thực đó là nhắc nhớ cho người ở lại. Nhắc nhớ mỗi ngày lao đao khổ nhục, nhắc nhớ mỗi đêm ác mộng kinh mang, sợ hãi. Nhưng không bao giờ có thể là nhắc nhớ để sùng ngưỡng một hình tượng quỷ ám, một cái thây ma độc ác nhiễm trùng cộng sản nằm trong lồng kính được đồng bọn tôn vinh là “anh hùng, cứu tinh dân tộc”! Mà là nhắc nhớ cho mọi người nhận thức được cái thân phận lầm than cơ cực tột cùng hiện tại để nuôi lòng phẫn hận, đốt lửa căm hờn đợi chờ cơ hội vùng lên cởi bỏ xích xiềng, phá tan tù ngục. Cái chế độ đê mạt dã man đó cần phải phá tan, đạp đổ, phải dẫm nát dưới chân. Phải đòi lại tất cả những gì đã mất về tay quân cướp. Đòi lại đời sống và đất sống. Đòi lại tự do. Tuổi trẻ. Niềm vui. Tương lai. Hạnh phúc… cùng trăm ngàn tư hữu đã bị nhẫn tâm hủy hoại và tước đoạt. Ngày đó là ngày “giang sơn từ nay mở hội…” Chúng ta sẽ tung hô thành phố Saigon. Saigon sẽ phục hồi sinh khí vàng son ngày cũ… * * * “Bây giờ đã vào mùa mưa…” Giòng chữ thân quen của người bạn thiết nghe như lời tâm sự đầm ấm ngày nào khiến tôi rưng rưng một nỗi buồn hiu hắt, nhớ nhung trỗi giậy, tưởng như đang sống một đêm mưa ở Saigon. Saigon mưa đêm tầm tã. Hai đứa đứng dưới hiên tòa báo đường Hồ Xuân Hương chờ một chiếc taxi. Đêm mưa lạnh se sắt, đường phố vắng đìu hiu. Màn nước nhoẹt nhòe ánh điện trên ngọn những cột đèn trầm tư và mưa đổ trên mái tôn một điệu không ngừng, miên man, buốn bã. Bạn tôi châm một điếu thuốc. Gió và bụi nước làm tắt ngúm que diêm vừa bùng cháy. Vũ ẩn sau lưng tôi chắn gió và khum tay đốt một que diêm khác. Mùi diêm sinh tỏa lừng. Mùi thuốc Capstan thơm nồng khoảng không gian chật hẹp dưới mái hiên ẩm ướt. Vũ sang một điếu khác trao cho tôi. Những làn khói mỏng manh, từng sợi nhẹ nhàng ngúng nguẩy rời đốm lửa cháy hồng rồi bỗng cuống cuồng theo cơn gió bay đi rộn rã, tan biến trong mưa dầy dặc ngoài trời. Đôi bạn đứng sát vào nhau, mỗi dứa theo đuổi một ý nghĩ riêng trong tiếng mưa rơi thánh thót nhịp sầu buồn. Ánh sáng mờ nhòa từ cao hắt xuống mái hiên mưa. Tôi thấy gương mặt trầm ngâm của Vũ thật gần nhưng đôi mắt đăm chiêu như thả hồn bay bổng đến tận cõi trời suy tưởng nào xa mù tắp. Tôi dội lòng thương bạn, cố che dấu nỗi xúc động vừa nhẹ dấy lên, mỉm cười, hỏi bạn lại nhớ người xưa, phải không? Vũ thở ra rất nhẹ. Giá như không chú mục nhìn thì tiếng mưa rơi đã chìm lấp mất tiếng thở dài của Vũ. Mặt Vũ hơi nghiêng về phía ánh đèn. Tôi thấy những bụi nước long lanh phủ đầy mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ. Rồi Vũ cũng nở một nụ cười héo hắt, mơ màng nhìn lên ngọn đèn mờ bên kia đường, ngâm khẽ một đoạn thơ Quang Dũng, “Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai…” Bạn tôi ở lại Saigon. Bây giờ lại tha hồ thương nhớ nhiều hơn. Tôi thấu hiểu được nỗi niềm nhung nhớ ấy bởi tôi ở bên này đại dương nhưng cũng đang ôm giữ một trời tình cảm nhớ và thương buốt nhức, đêm ngày tưởng vọng. Nhưng dù sao bạn tôi còn có Saigon, người tình chẳng bao giờ phụ rẫy. Còn có những phút giây “lang thang đạp xe thật chậm qua những nẻo đường quen thuộc đầy dấu vết kỷ niệm với mọi người…” Kỷ niệm rất đáng tiếc thương với mối tình đầu đã lỡ thuở học trò yêu người con gái nhu mì đang tuổi cài trâm. Bây giờ tôi cũng rất thèm, rất nhớ, rất ước mong được trở lại Saigon. Trong chỉ một ngày, một buổi. Hay một đôi giờ ngắn ngủi để tôi được nhìn xem nhan sắc Saigon tiều tụy thế nào. Để được đi cùng khắp các nẻo đường dãy phố mà tôi từng mòn vẹt gót giầy. Và cả những con đường, những khu phố mà nguyên một thủa gắn bó với Saigon tôi lỡ không biết đến… Nhưng nếu thời gian hạn hẹp, tôi chỉ xin được vài phút giây sống lại một chiều mưa Saigon. Đứng nơi góc con phố đó, dưới hàng hiên xưa. Với tâm hồn tôi nguyên vẹn trong thuở Saigon nguyên vẹn của tôi, của những ai biết yêu mến Saigon một cách rất riêng, vô ngần đằm thắm. Như Vũ. Như tôi. Chúng tôi đã có những cuộc tình thơ mộng nồng nàn mà Saigon là nhân chứng dễ thương chi lạ. Những cuộc tình đành lỡ, đã xa nhưng âm ỉ cháy mãi không tàn. Đã dở dang nhưng không thể nào quên. Đã mất nhưng hình ảnh và những âm thanh vẫn còn nguyên vẹn. Bởi cuộc tình của chúng tôi, kết thúc dở dang cũng là rất đẹp. Tôi kéo ngược thời gian tìm về chốn cũ bằng trọn vẹn tâm hồn cũ, với người với cảnh mến yêu xưa. Buổi chiều, Saigon tầm tã cơn mưa giữa mùa. Tôi nôn nao tìm đến nơi hò hẹn. Đứng dưới mái hiên quen xế cổng ngôi trường có người con gái học trò xinh đẹp tôi rất đỗi yêu, vô cùng thương mến. Ngôi trường với bờ tường rêu phủ có giàn hoa giấy, lá xanh rờn, hoa đỏ chói chang, lả lơi rung động dưới những giọt mưa đan chéo không gian trĩu nặng. Những gốc me già, những cây phượng vĩ ủ dột sũng lạnh trên hè phố. Một chiếc xích lô rủ cánh gà hối hả nhẹ lăn vòng bánh trên mặt đường loáng ướt… Tôi theo dõi từng cái bong bóng nước nổi trên một vũng lề đường, không thể nào phân biệt được cái vừa nổi lên trước đã vỡ tan ngay cho cái khác nổi lên sau, có chiếc bong bóng nào giống hệt chiếc nào? Như thể những con sóng biển vỗ vào ghềnh đá hàng triệu lần, mỗi lần đều giống nhau hay mỗi lần đều khác biệt? Mải mê theo dõi từng đoạn luân hồi của những chiếc bong bóng cho quên nỗi bồn chồn trong cái điềm nhiên dễ ghét của bước thời gian nhưng nhịp tim tôi vẫn hối hả nôn nao chờ đợi phút giây nhìn thấy một bóng dáng tươi xinh trong tà áo học trò trinh trắng. Được thấy lại mái tóc ngắn dễ thương có những sợi mềm vương trên đôi má mịn và nụ cười răng khểnh hết sức đáng yêu, tươi xinh kiều mị nhìn tôi mừng rỡ vừa e thẹn… Và tôi, cứ sững nhìn gương mặt mỹ miều kia, lòng rộn lên những mến thương dào dạt. Tôi muốn kêu lên, Tiểu Dung, em đẹp lắm, em rất đáng yêu. Saigon vẫn mưa… Những giọt mưa đọng trên má, trên môi Tiểu Dung, mát ngọt vô ngần. Đào Vũ Anh Hùng (Dallas, 10-1979) |
|
||||||||||||||||||||
|
||||||||||||||||||||||